Vì Anh Là Gió - Wendy Thảo
Anh vẫn nhận mình là
gió. Gió của yêu thương, mang theo sự mát lành và dịu dàng mơn man trên những
cánh hoa khẽ rung rinh là em. Cơn gió ấy khẽ một lần lướt qua đời em, và cũng đi
qua như kẻ vô tình một đi không trở lại. Không! Anh không muốn gió trong tiềm
thức một ai đó mãi là sự mong manh, không thể nắm giữ. Anh lại là gió, nhưng là
cơn gió luôn đến bên em khi em cần, là cảm giác có ai đó bên cạnh, xoa dịu những
vết thương lòng trên đường đời em gặp.

Tìm trong giấc mơ em nào hay em lạc lối
Xua tan đi bóng đêm mong tìm anh không quá xa
Để em sẽ thôi đứng một mình nơi vực sâu.
Là do em hay là do anh mà tình đôi ta rẽ đôi ?
Là vì em hay là vì anh mau đổi thay ?
Ngày ấy bên nhau nào có đủ cho ta để nói hết những điều muốn nói.
[ĐK:]
Vì anh là gió gió cứ mãi đi tìm mây trên trời
Còn em chỉ là cơn sóng trôi dạt theo bầu trời
Tình yêu khiến lý trí em dường như vô nghĩa
Chỉ bận tâm đến ký ức đang vỡ òa.
Lòng dâng đầy nỗi tiếc nuối khi vội trao tin yêu
Giờ phải ôm hết nỗi đau trong lặng im
Đành thôi những nỗi nhớ đang ẩn sâu đôi mắt
Tìm lại anh em sẽ được những gì Trong những đau thương.
2. Là do em hay là do anh mà tình đôi ta rẽ đôi ?
Là vì em hay là vì anh mau đổi thay ?
Ngày ấy bên nhau nào có đủ cho ta để nói hết những điều muốn nói.
Vì anh là gió gió cứ mãi đi tìm mây trên trời
Còn em chỉ là cơn sóng trôi dạt theo bầu trời
Tình yêu khiến lý trí em dường như vô nghĩa
Chỉ bận tâm đến ký ức đang vỡ òa.
Lòng dâng đầy nỗi tiếc nuối khi vội trao tin yêu
Giờ phải ôm hết nỗi đau trong lặng im
Đành thôi những nỗi nhớ đang ẩn sâu đôi mắt
Tìm lại anh em sẽ được những gì
Trong những đau thương. [/item] [/accordion]
Người Trung Hoa có câu: Chàng là gió, thiếp là cát, quấn quýt bên
nhau đến tận chân trời..." Không biết em còn nhớ không? Nhưng kể từ khi trái tim
anh biết rung động, anh đã muốn mình mãi là chàng gió có thể bay đến bất kỳ đâu
mà theo em, bên em cùng chinh phục những chân trời. Khi ấy, thậm chí anh còn
chẳng biết chân trời là gì cơ đấy. Cho đến tận sau này anh mới biết thế nào là
chân trời. Anh cũng phát hiện ra, hết chân trời này lại có một chân trời mới đón
đợi, và những chân trời là bất tận.
Anh thích bài viết này bởi giai điệu và chất giọng của cô nàng Wendy
Thảo. Cái giọng cho người nghe cảm giác nghẹn ngào của sự từng trải khi trong
lòng chất chứa quá nhiều xúc cảm chỉ trực chờ giây phút vỡ òa. Nghe kỹ thì đó là
một chuyện tình buồn với những lời hờn trách, lời tự tình cũng là cách tự vấn
lòng mình sau sự đổ vỡ của một chuyện tình. Nhưng với anh, anh để ý nhiều hơn
tới giọng hát và giai điệu. Anh cố đếm từng đợt dặm trống bass như mỗi cái thúc
sâu vào cõi lòng. Những điều đó làm trái tim anh tan chảy, chỉ biết lặng đi mà
lắng nghe từng nhịp điệu đi qua cho đến cuối cùng là khoảng không lặng yên trong
bốn bề tăm tối.
Cuộc đời mình anh như gã khờ từng ngày từng ngày đi lượm lặt những
chiếc lá khô rơi rụng giữa đại ngàn. Anh không chọn cho mình một cuộc sống tươi
vui, mà ngược lại, anh kiếm tìm niềm vui và say mê ở bất kỳ đâu với sự lặng yên
vốn có trong tâm hồn. Có lẽ vì thế mà anh có thể "lĩnh ngộ" nhiều điều từ thế
giới xinh đẹp này. Có lẽ, điểm nổi bật nơi anh em có thể thấy chỉ là "cách anh
tự an ủi" bản thân mình - một sự lạc quan mà không phải ai cũng sở
hữu.
Vì anh là gió, gió biết cách cuốn đi những phiền muộn và bù đắp lại
những khoảng không trong lành.
Vì anh là gió, gió lại lắm khi vô tình lướt qua mà không hề hay đã
làm tổn thương ai đó
Vì anh là gió, gió cứ đi mà chẳng một lần ngoảnh lại...
Vì anh là gió, và em là bụi, gió thổi nhẹ nhàng, bụi
bay nhẹ bổng, luồng gió cứ thổi, hạt bụi cứ bay, gió thổi đến thiên sơn, hạt bụi
bay theo đến thiên sơn...(Trích dẫn: Hán ngữ, Phim Hoàn Châu Cách
Cách)
[full_width]
0 nhận xét:
Đăng nhận xét