QUY LUẬT PHÂN CHIA
22 QUY LUẬT
BẤT BIẾN CỦA MARKETING
QUY LUẬT 10:
QUY LUẬT PHÂN CHIA
Theo thời gian, một chủng loại sản phẩm sẽ phân chia và trở thành
hai hoặc nhiều chủng loại.
Giống như con Amip tự phân trong chiếc đĩa thí
nghiệm, thương trường có thể được xem như một biển hàng hóa
không ngừng mở rộng. Ban đầu, một ngành hàng chỉ gồm một loại
sản phẩm duy nhất, chẳng hạn như máy tính (computers). Nhưng
theo thời gian, sản phẩm này sẽ tự chia nhỏ thành nhiều chủng loại sản phẩm
khác như máy tính trung tâm (mainframes), máy tính mini
(minicomputers), máy trạm làm việc (workstations), máy tính cá nhân (personal
computers), máy tính xách tay (laptops), máy tính chịu lỗi (fault tolerant),
siêu máy tính (supercomputers),...
Tương tự, ngành công nghiệp xe hơi mở đầu chỉ có một sản phẩm duy
nhất. Ba thương hiệu Chevrolet, Ford và
Plymouth cùng nhau chiếm lĩnh thị trường. Sau đó ngành hàng bắt
đầu phân chia để ngày nay chúng ta có xe hơi sang trọng, xe giá vừa phải, và xe
rẻ tiền. Có xe kích thước lớn, trung bình, và nhỏ. Có xe hơi thể thao, truyền
động bốn bánh, xe RV, và xe tải loại nhỏ.
Trong lĩnh vực truyền hình, ABC, CBS và
NBC một thời thu hút đến 90% khán giả. Ngày nay, chúng ta có
mạng truyền hình, kênh truyền hình độc lập, truyền hình cáp, truyền hình thu
phí, truyền hình công cộng, truyền hình tương tác,... Bia cũng như vậy. Ngày nay
chúng ta có bia nhập khẩu và bia nội địa. Bia đắt tiền và bia bình dân. Bia nhẹ,
bia hơi và bia khô. Thậm chí có cả bia không cồn.

Quy luật Phân chia còn tác động đến các quốc gia.
Vào năm 1776, thế giới có khoảng 35 đế quốc, vương quốc, quốc gia và
bang. Đến Thế chiến thứ hai, con số này đã tăng gấp đôi. Đến trước năm 1970,
toàn thế giới có hơn 130 nước. Ngày nay, khoảng 190 nước đã được công nhận là
quốc gia có chủ quyền.
Chuyển sang lĩnh vực âm nhạc.
Trước đây chúng ta chỉ có hai thể loại là nhạc cổ điển và nhạc pop.
Còn ngày nay, nào là nhạc cổ điển, jazz đương đại, đồng quê, crossover (tức thể
loại nhạc cổ điển được chơi theo phong cách hiện đại), dance,
La-tinh, jazz, pop, rap, rhythm & blue, rock...
Trên thị trường, mỗi phân nhánh sản phẩm là một thực thể riêng biệt
và có lý do riêng để tồn tại. Và mỗi phân nhánh lại có thương hiệu đứng đầu
riêng, thương hiệu này hiếm khi trùng với thương hiệu đứng đầu của chủng loại
sản phẩm gốc.
IBM là công ty hàng đầu trong lĩnh vực máy tính trung tâm, DEC – ông
vua máy tính mini, Sun – máy trạm làm việc số một,...
Nhưng thay vì hiểu rằng một chủng loại sản phẩm sớm hay muộn cũng sẽ
bị phân chia, nhiều công ty vẫn bảo thủ cho rằng các phân nhánh đang hợp nhất.
Hợp lực và người anh em thân thiết của nó là Liên doanh, là những từ ngữ phổ
biến trong nội dung các cuộc họp của ban giám đốc các công ty này. Tờ New York
Times cho biết, IBM đang sẵn sàng “tận dụng sự hợp nhất sắp tới của tất cả các
ngành, bao gồm truyền hình, âm nhạc, xuất bản và máy tính”.
Tờ Times nhận xét: “Có lẽ thế mạnh lớn nhất của IBM
trong xu hướng hợp nhất điện thoại và cáp với máy tính và truyền hình là công
nghệ mà IBM đã phát triển để tạo ra những mạng lưới tốc độ cực
lớn”. Và điều này sẽ không xảy ra. Các chủng loại sản phẩm đang
chia nhỏ chứ không hợp nhất.
Bạn thử nhìn sang một ngành có rất đông nhân viên tiếp thị, đội ngũ
trung gian, môi giới… được gọi là ngành “dịch vụ tài chính”.
Báo chí tuyên bố rằng tương lai sẽ không còn ngân hàng, công ty bảo hiểm, công
ty môi giới chứng khoán, công ty bán bất động sản trả góp mà sẽ xuất hiện các
“công ty dịch vụ tài chính”. Nhưng điều đó đến nay vẫn chưa xảy ra.
Prudential, American Express, và các công ty khác, đã rơi vào
cái bẫy “dịch vụ tài chính”. Trên thực tế, khách hàng
không mua các dịch vụ tài chính. Họ mua cổ phiếu, hoặc bảo hiểm nhân thọ, hoặc
tài khoản ngân hàng. Và họ muốn mua mỗi dịch vụ từ một nhà cung cấp
riêng.
Một công ty đi đầu muốn duy trì vị trí thống trị nên tạo cho mỗi
loại sản phẩm đang nổi lên một thương hiệu riêng,
như General Motors đã làm trong những ngày đầu
với các dòng xe Chevrolet, Pontiac, Oldsmobile, Buick, và
Cadillac (và g ần đây là với Geo và Saturn) của họ.
Nhiều công ty đã sai lầm khi cố gắng lấy tên thương hiệu nổi tiếng
của một chủng loại sản phẩm để sử dụng cho các sản phẩm khác.
Ví dụ kinh điển là số phận của Volkswagen. Công
ty này đã tung ra thị trường Mỹ loại xe hơi nhỏ, mang thương
hiệu Beetle. Thương hiệu này thành công rực rỡ, chiếm đến
67% thị trường xe hơi nhập khẩu ở Mỹ. Sự thành công vượt bậc này đã
khiến Volkswagen bắt đầu nghĩ rằng họ cũng có
thể thành công tương tự nếu chuyển sang bán những xe kích thước lớn hơn, tốc độ
nhanh hơn, dáng thể thao hơn cả General Motors. Vậy
là Volkswagen gom tất cả những mẫu xe mà họ đã
phát triển ở Đức lại và mang sang thị trường Mỹ. Nhưng, khác
với General Motors, họ sử dụng cùng một tên thương
hiệu Volkswagen cho tất cả các mẫu
xe.
“Xe Volkswagen khác nhau dành cho những khách hàng khác
nhau” là tiêu đề mẫu quảng cáo của Volkswagen. Quảng cáo
này giới thiệu 5 mẫu xe khác nhau, bao gồm Beetle, 412 Sedan,
Dasher, Thing, và thậm chí cả một chiếc xe có khoang chở hàng
hóa phía sau. Không cần phải nói cũng biết, mặt hàng duy nhất còn bán được là
chiếc xe bé nhỏ Beetle – xe con bọ.
Volkswagen đã nghĩ ra cách giải quyết tình hình. Họ ngừng bán
xe Beetle trên thị trường Mỹ và bắt đầu tung ra
một dòng Volkswagen mới, kích thước lớn, chạy nhanh, đắt tiền. Vậy là thị trường
có nào Vanagon, nào Sirocco, Jetta, Golf GL, rồi Cabriolet.
Thậm chí công ty còn xây dựng một nhà máy
ở Pennsylvania để sản xuất ra những chiếc xe
mới đẹp này. Thật không may cho Volkswagen, dòng xe con bọ
vẫn tiếp tục được tiêu thụ rộng rãi. Còn tại Mỹ, do khách hàng không tìm được
một chiếc Volkswagen nào tiết kiệm xăng và có
độ bền, nên họ đã chuyển sang dùng xe của Toyota, Honda,
Nissan. Ngày nay thị phần của Volkswagen đã thu hẹp, còn không đầy
4%.
Thực chất, Volkswagen không phải là
một thương hiệu tầm thường ở châu Âu như Saab hay Alfa
Romeo. Họ là thương hiệu xe hơi bán chạy nhất ở lục địa này.
Dòng xe mà VW bán ở Mỹ cũng cùng chủng loại xe
họ bán ở châu Âu. Chỉ có điều, tâm lý người mua ở hai nơi khác nhau. Tại
Mỹ, Volkswagen đồng nghĩa với nhỏ và xấu. Không
người Mỹ nào nghĩ đến việc sẽ mua một
chiếc Volkswagen to, đẹp.
Honda, một trong những đối thủ
của Volkswagen, đã quyết định vươn lên mảng thị trường cao
cấp. Nhưng thay vì sử dụng thương hiệu Honda chung cho mặt hàng xe hơi sang
trọng, cao cấp, họ đưa ra cái tên Acura. Thậm
chí họ còn tiến hành những hoạt động rất tốn kém là cố gắng xây dựng cho được
mạng lưới tiêu thụ Acura riêng để tránh gây nhầm lẫn với Honda.
Acura nhanh chóng trở thành thương hiệu xe Nhật Bản sang trọng
đầu tiên ở Mỹ, nơi mà ngày nay Honda bán được
nhiều Acura hơn
là Volkswagen bán Volkswagen. Honda giờ đây đã
có thương hiệu hàng đầu trong cả hai chủng loại sản phẩm bình dân và cao
cấp.
Nguyên nhân khiến các công ty hàng đầu không muốn tạo thương hiệu
mới cho ngành hàng mới, là vì lo ngại điều không hay sẽ xảy đến cho thương hiệu
hiện có của họ. General Motors đã chậm phản ứng với dòng xe hơi hạng sang
mà Mercedes-Benz và BMW tạo lập được. Lý do là
họ sợ thêm một thương hiệu mới vào bên
cạnh Cadillac sẽ gây khó khăn cho các đại lý
bán xe Cadillac của mình.
Sau cùng, GM nỗ lực
đưa Cadillac vươn lên với thị trường xe hơi cao
cấp với sản phẩm Allante, giá 54.000
USD một xe. Kế hoạch thất bại. Tại sao khách hàng lại phải bỏ
ra chừng đó tiền để mua một chiếc xe gọi là xe Cadillac,
trong khi những người khác có thể chỉ phải trả khoảng 30.000 USD. Chiến lược
hiệu quả hơn mà General Motors nên triển khai
là đưa một thương hiệu mới toanh vào thị trường xe Mercedes và họ có thể sử dụng
lại tên thương hiệu cổ điển LaSalle.
Kịp thời cũng là một yếu tố quan trọng. Bạn nên nhanh chóng khai
thác một chủng loại sản phẩm mới. Trở lại thập niên 50, Nash
Rambler là chiếc xe hơi loại nhỏ đầu tiên của Mỹ.
Nhưng American Motors không đủ can đảm cũng như
nguồn lực tài chính mạnh mẽ để kiên trì theo đuổi cho đến khi sản phẩm này phát
triển.
Bạn không thể là công ty đầu tiên được
tâm trí khách hàng ghi nhớ nếu bạn không sẵn sàng dành thời gian và cam kết theo
đuổi cho đến khi một chủng loại sản phẩm đó đủ mạnh để phát
triển.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét