THIÊN ĐƯỜNG VÀ ĐỊA NGỤC
Một ngày, vị võ sĩ Nhật Bản tên là Tín Trọng đến thỉnh giáo thiền sư
Bạch Ẩn: “Thưa thiền sư, Thiên đường và Địa ngục có thực sự tồn
tại không?”.
Bạch Ẩn thiền sư hỏi lại: “Ngài làm nghề
gì?”
Võ sĩ đáp: “Tôi là võ sĩ!”
“Ngài là một võ sĩ?”, Bạch Ẩn thiền sư lớn tiếng
nói: “Người nào ngu xuẩn mới thuê ngài làm võ sĩ bảo vệ! Ngài
xem, khuôn mặt của ngài quả thực không khác gì một tên ăn mày!”.
Vị võ sĩ nổi nóng, đưa tay lấy thanh bảo kiếm đang đeo ở bên hông ra
và nói: “Ngài vừa nói cái gì?”. Ông ta chưa
từng bị ai nói lời chế nhạo như vậy nên trong lòng đang sôi sục như
lửa.
Bạch Ẩn thiền sư thấy vị võ sĩ như vậy, liền “đổ thêm dầu vào lửa”
mà nói: “Ồ! Ngài cũng có bảo kiếm à? Nhưng bảo kiếm của ngài xem
ra đã rất cùn rồi, chém không rơi đầu ta được đâu!”.
Võ sĩ Tín Trọng lúc này đã giận tím mặt, rút phăng thanh bảo kiếm
ra. Ông ta nhanh tay đưa thanh bảo kiếm sáng loáng lên ngực Bạch Ẩn thiền sư một
cách giận dữ.
Bạch Ẩn thiền sư bình thản nhìn võ sĩ và nói: “Cánh
cửa Địa ngục từ đây mà mở ra!”
Trong nháy mắt, võ sĩ Tín Trọng đã trấn tĩnh lại, cảm thấy mình thật
vô lễ và liều lĩnh nên vội vàng thu bảo kiếm rồi cúi đầu giải thích.
Bạch Ẩn thiền sư nở nụ cười nói với võ sĩ: “Cánh cửa
Thiên đường bởi vậy mà mở ra!”
Câu chuyện Địa ngục và Thiên đường đã được nhiều người biết đến. Chỉ bằng một câu nói, Bạch Ẩn thiền sư đã thể hiện một đạo lý sâu xa: Người ta khác nhau ở một niệm. Vì một niệm mà lên Thiên đường, nhưng cũng chỉ vì một niệm mà rơi vào Địa ngục… Có lẽ chỉ những bậc tu hành đã ngộ Đạo mới có thể hiểu được ý nghĩa uyên thâm mà người đời không thể nhận ra này…

0 nhận xét:
Đăng nhận xét