QUY LUẬT NHẬN THỨC
22 QUY LUẬT
BẤT BIẾN CỦA MARKETING
QUY LUẬT 4:
QUY LUẬT NHẬN THỨC
Marketing là cuộc chiến về nhận thức. Nhiều người quan niệm
rằng marketing là cuộc đọ sức giữa các sản phẩm, và theo thời gian, sản phẩm
thắng thế là sản phẩm tốt nhất. Với suy nghĩ này, những người làm marketing
thường chỉ nghĩ đến việc “nghiên cứu” và “thu thập dữ liệu thực
tế”.
Họ phân tích tình hình để tin chắc rằng mình nhận định đúng. Sau đó,
họ tự tin giương cờ tiến vào chiến trường marketing, với niềm tin rằng mình cung
cấp sản phẩm tốt nhất, và sản phẩm tốt nhất này sẽ giành chiến thắng.
Nhưng đó chỉ là ảo tưởng. Không có yếu tố khách quan nào ở đây cả.
Không có dữ liệu thực tế nào cả. Cũng không có sản phẩm nào là sản phẩm tốt nhất
cả! Tất cả những gì tồn tại trong thế giới marketing chỉ là nhận thức – cái tồn
tại trong ý thức khách hàng tiềm năng. Nhận thức của khách hàng
mới chính là thực tế và quan trọng nhất. Tất cả những cái khác
đều là ảo tưởng.
Mọi chân lý đều mang tính tương đối,
tùy thuộc vào nhận thức của từng cá nhân.
Khi bạn nói: “Tôi đúng, người kia
sai” thực ra là bạn đang khẳng định nhận thức của bạn. Trong
thực tế, có nhiều người luôn tự cho rằng họ có nhận thức đúng đắn hơn những
người khác. Họ có cảm giác rằng mình không thể sai. Nhận thức của họ chính xác
hơn của người đồng nghiệp, của hàng xóm hay của bạn bè người thân.
Họ lầm lẫn giữa chân lý và nhận thức cá nhân. Với họ, hai khái niệm
này dường như không có sự khác biệt nào. Nhưng việc phân biệt hai khái niệm thật
ra cũng không phải dễ dàng. Và để đương đầu với thực tế đáng sợ là mình trở
thành một cá thể cô đơn trong vũ trụ, con người bắt đầu phản chiếu cái tôi cá
nhân của mình ra thế giới bên ngoài. Họ “sống” trong thế giới sách, phim ảnh,
truyền hình, báo chí.
Họ “thuộc về” những câu lạc bộ, tổ chức, đoàn thể, thể chế. Cái thế
giới bên ngoài này dường như lại thật hơn chính cái thế giới tồn tại thật sự
trong nhận thức của họ. Thế nhưng thực tế duy nhất mà bạn có thể tin tưởng một
cách chắc chắn lại chính là nhận thức, là quan niệm riêng của bạn. Nếu vũ trụ
tồn tại, nó tồn tại trong nhận thức của bạn. Đó là một thực tế mà các chương
trình marketing phải đối diện.
Marketing chính là nghệ thuật xử lý
những quan niệm, những nhận thức đó.
Nhiều sai lầm trong marketing xuất phát từ ảo tưởng rằng chúng ta
đang đua tranh về chất lượng sản phẩm và cuộc đua đó gắn chặt với thực tế. Tất
cả những nguyên tắc marketing mà cuốn sách này nêu ra lại xuất phát từ quan điểm
hoàn toàn trái ngược.
Điều mà một số người làm marketing xem là “quy luật
tự nhiên” của marketing thì lại dựa trên giả thuyết không hoàn
toàn đúng rằng chất lượng sản phẩm là mấu chốt của chiến lược
marketing, và rằng việc bạn thắng hoặc thua hoàn toàn phụ thuộc vào chất
lượng sản phẩm. Đó chính là lý do tại sao những hoạt động marketing sản phẩm,
được triển khai một cách tự nhiên và hợp lô-gíc, nhưng lại không đạt hiệu quả
như mong đợi.
Chỉ có thông qua việc nghiên cứu cơ chế hình thành nhận thức khách
hàng và tập trung tất cả các chương trình marketing vào những nhận thức ấy, thì
bạn mới có thể chiến thắng được những hình thức marketing theo lối mòn trước
đây.
Người làm marketing chú ý nhiều đến dữ liệu thực tế bởi họ tin vào
thực tế khách quan. Hơn nữa, người làm marketing thường luôn cho rằng mình đúng.
Nếu đã nghĩ “phải có sản phẩm tốt nhất thì mới chiến thắng trong
cuộc chiến marketing”, thì bạn cũng rất dễ dàng tin rằng mình đã có trong tay
sản phẩm tốt nhất. Ở đây, điều cần làm là hãy thay đổi quan
điểm của bạn.
Việc thay đổi nhận thức của khách hàng lại là một vấn đề khác. Sau
khi có chút ít kinh nghiệm sử dụng một sản phẩm nhất định, khách hàng khẳng định
ngay rằng họ luôn đúng. Nhận thức tồn tại trong tâm trí họ thường được diễn giải
như chân lý phổ quát.
Bạn hãy xem xét tình huống sau để nhận thấy sức mạnh của nhận thức
mà khách hàng áp đặt cho cùng một chủng loại sản phẩm.
Ở thị trường Mỹ, ba thương hiệu xe hơi
Nhật Bản bán chạy nhất là Honda, Toyota và Nissan. Nhiều
người làm marketing cho rằng cuộc cạnh tranh giữa ba thương hiệu này dựa trên
các tiêu chí chất lượng, kiểu dáng, công suất và giá cả. Nhưng thực tế không như
vậy. Tiêu chí quyết định thương hiệu nào sẽ thắng thế phụ thuộc vào việc mọi
người nghĩ như thế nào về Honda, Toyota và Nissan. Rõ ràng, marketing là cuộc
chiến về nhận thức.
Các nhà sản xuất xe hơi Nhật bán ra thị
trường Mỹ cùng loại xe mà họ bán ở Nhật.
Nếu marketing quả thật là cuộc chiến về sản phẩm, bạn ắt phải nghĩ
rằng ở cả hai thị trường thứ tự về doanh thu của các hãng sẽ như
nhau. Cùng chất lượng, cùng kiểu dáng, cùng công suất, và giá cả
tương đương sẽ cho doanh thu tương đương nhau – ở Nhật cũng như
ở Mỹ. Nhưng ở Nhật, Honda không phải là công ty hàng đầu về xe hơi. Tại đây,
Honda chỉ giữ vị trí thứ ba, sau Toyota và Nissan. Doanh số của Honda chỉ bằng
1/4 doanh số của Toyota.
Như vậy, có điều gì khác biệt giữa Honda ở Nhật và Honda ở Mỹ? Đó
chính là: sản phẩm giống nhau, nhưng nhận thức của khách hàng
trên hai thị trường này lại khác nhau. Nếu bạn khoe với bạn bè
mình ở New York rằng bạn vừa mua một chiếc Honda, họ sẽ hỏi bạn: “Cậu mua xe hơi
gì? Civic? Accord? Prelude?”. Còn nếu bạn kể với bạn bè mình ở Tokyo rằng bạn đã
mua một chiếc Honda, họ sẽ hỏi bạn: “Cậu mua xe máy gì?” Ở Nhật, Honda được
khách hàng biết đến như một nhà sản xuất xe máy, và có vẻ như không ai muốn mua
xe hơi do một hãng chuyên về xe máy sản xuất.
Tiếp theo, bạn hãy xem xét tình huống ngược lại: Theo bạn, liệu
Harley-Davidson có thành công không nếu họ sản xuất xe hơi hiệu Harley-Davidson?
Có thể bạn sẽ cho rằng điều đó tùy thuộc vào sản phẩm mà họ cung cấp – vào chất
lượng, kiểu dáng, công suất, giá cả. Thậm chí có khi bạn còn tin rằng uy tín của
Harley-Davidson sẽ là một thứ giá trị gia tăng. Nhưng chúng tôi không nghĩ vậy.
Nhận thức của khách hàng về Harley-Davidson – “đây là một công ty chuyên sản
xuất mô tô” – sẽ dìm chết chiếc xe hơi hiệu Harley-Davidson, bất kể chiếc xe hơi
đó tốt đến mức nào.
Tại sao xà phòng của Campbell là sản phẩm hàng đầu ở thị trường Mỹ
mà chẳng được chú ý ở Anh? Tại sao xúp Heinz thành công ở Anh nhưng lại thất bại
thảm hại ở Mỹ? Vì marketing chính là nghệ thuật xử lý nhận thức của khách
hàng.
Trong lĩnh vực giải khát, nhiều người cho rằng marketing là cuộc
chiến về hương vị. Vậy thì, New Coke có vị ngon nhất (hãng Coca-Cola đã tiến
hành 200.000 cuộc thử nghiệm và chứng minh được rằng New Coke uống ngon hơn
Pepsi-Cola, và Pepsi ngon hơn Coca-Cola Classic – công thức đầu tiên của
Coca-Cola, ngày nay được gọi là Coca-Cola cổ điển). Nhưng ai đã chiến thắng
trong cuộc chiến marketing này? Thức uống mà các kết quả nghiên cứu đã chứng
minh là ngon nhất – New Coke – chỉ đứng ở vị trí thứ ba. Trong khi đó, thức uống
có hương vị kém nhất – tức Coca-Cola Classic – lại dẫn đầu.
Bạn sẽ tin điều gì bạn muốn tin. Bạn sẽ
uống thứ gì bạn muốn uống. Marketing sản phẩm thức uống cũng là cuộc chiến về
quan niệm chứ không phải cuộc đọ sức về hương vị, chất lượng. Điều khiến cho
cuộc chiến trở nên gian nan là khách hàng lại thường đưa ra các quyết định mua
hàng dựa theo nhận thức của người khác về thực tế. Đây gọi là nguyên tắc “tất cả
mọi người đều bảo như thế”.
Ai cũng bảo rằng xe hơi Nhật tốt hơn xe hơi Mỹ. Thế là người ta
quyết định mua dựa trên “thực tế” là ai cũng biết rằng Nhật Bản sản xuất xe hơi
chất lượng tốt hơn.
Hầu hết khách hàng không có kinh nghiệm nhiều về sản phẩm, thậm chí
kinh nghiệm của họ thường xuyên bị thay đổi cho phù hợp với nhận thức của họ.
Nếu bạn mua phải một chiếc xe hơi Nhật kém chất lượng thì đấy là vì bạn kém may
mắn, bởi vì ai cũng bảo là xe Nhật tốt. Ngược lại, nếu bạn mua một chiếc xe hơi
tốt của Mỹ thì: “Bạn may mắn đấy!”, vì ai cũng bảo là xe Mỹ chất lượng không
bằng.
Mọi người đều đã biết câu chuyện xảy ra với xe hơi Audi. Ngày 23
tháng 11 năm 1986, kênh truyền hình CBS phát một chương trình dài 60 phút mang
tên “Ngoài tầm kiểm soát”. Chương trình này khuyến cáo mọi người lưu ý một loạt
khiếu nại về chuyện Audi “tăng tốc ngoài ý muốn”. Ngay sau đó, lượng xe Audi
tiêu thụ ở Mỹ sụt giảm theo đà rơi tự do – từ 60.000 chiếc năm 1986 xuống còn
12.000 chiếc năm 1991. Nhưng thật ra cá nhân bạn đã bao giờ gặp trục trặc “tăng
tốc ngoài ý muốn” khi đi xe Audi chưa? Chưa chắc! Và tất cả các chuyên gia thử
xe này đều đã không tán đồng với khiếu nại đó. Thế nhưng cái quan niệm kia thì
vẫn tồn tại dai dẳng như một lời thách thức khó chịu cho các nhà lãnh đạo của
hãng Audi. Sau đó, Audi đã chạy quảng cáo so sánh sản phẩm xe hơi của họ với các
dòng xe tương tự của Mercedes-Benz và BMW. Và theo mẫu quảng cáo này, các chuyên
gia xe hơi của Đức xếp Audi trên cả Mercedes và BMW.
Bạn có tin điều này không? Có lẽ là không. Liệu họ nói có đúng
chăng? Nhưng nếu đúng thì cũng không có vấn đề gì xảy ra. Một lần nữa câu chuyện
này lại minh chứng cho quy luật Nhận thức:
Marketing không phải là cuộc
chiến cạnh tranh về chất lượng sản phẩm mà là cuộc đọ sức về nhận thức của khách
hàng.

Mọi chân lý đều mang tính tương đối,
tùy thuộc vào nhận thức của từng cá nhân.

Marketing chính là nghệ thuật xử lý
những quan niệm, những nhận thức đó.

Ở thị trường Mỹ, ba thương hiệu xe hơi
Nhật Bản bán chạy nhất là Honda, Toyota và Nissan. Nhiều
người làm marketing cho rằng cuộc cạnh tranh giữa ba thương hiệu này dựa trên
các tiêu chí chất lượng, kiểu dáng, công suất và giá cả. Nhưng thực tế không như
vậy. Tiêu chí quyết định thương hiệu nào sẽ thắng thế phụ thuộc vào việc mọi
người nghĩ như thế nào về Honda, Toyota và Nissan. Rõ ràng, marketing là cuộc
chiến về nhận thức.
Các nhà sản xuất xe hơi Nhật bán ra thị
trường Mỹ cùng loại xe mà họ bán ở Nhật.

Bạn sẽ tin điều gì bạn muốn tin. Bạn sẽ
uống thứ gì bạn muốn uống. Marketing sản phẩm thức uống cũng là cuộc chiến về
quan niệm chứ không phải cuộc đọ sức về hương vị, chất lượng. Điều khiến cho
cuộc chiến trở nên gian nan là khách hàng lại thường đưa ra các quyết định mua
hàng dựa theo nhận thức của người khác về thực tế. Đây gọi là nguyên tắc “tất cả
mọi người đều bảo như thế”.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét