QUY LUẬT ĐẶC TÍNH
22 QUY LUẬT BẤT BIẾN CỦA
MARKETING
QUY LUẬT 14:
QUY LUẬT ĐẶC TÍNH
Theo nội dung của quy luật Độc quyền, bạn không thể sử dụng
chung “từ đại diện”, hay dùng chung thương hiệu mà đối thủ
cạnh tranh đang sở hữu. Bạn phải tìm một từ đại diện riêng thể hiện những đặc
tính khác cho sản phẩm của mình. Có nhiều công ty đi sau đã tập trung nỗ lực để
bắt chước công ty dẫn đầu.
Theo quan điểm của những công ty này: “Những công ty
đứng đầu biết phải làm gì cho hiệu quả, vì thế chúng ta chỉ việc hành động tương
tự như họ”. Hướng suy nghĩ này không phải lúc nào cũng chính xác.
Cách hiệu quả nhất là bạn hãy tìm cho sản phẩm của
mình một đặc tính đối lập với sản phẩm của đối thủ cạnh tranh, cho phép bạn
chống lại đối thủ.
Coca-Cola là thương hiệu đến sớm nhất và đã trở
thành sự lựa chọn của những người lớn
tuổi. Pepsi đã thành công khi định vị thương
hiệu của mình là sự lựa chọn của thế hệ trẻ.
Khi Crest đã sở hữu
từ “sâu răng”, các hãng kem đánh răng khác đã tránh từ này,
thay vào đó, họ nhấn mạnh vào các đặc tính khác như hương vị, tác dụng làm trắng
răng, bảo vệ hơi thở,...
Marketing là cuộc chiến về ý tưởng. Vì thế nếu muốn thành công, bạn
phải có ý tưởng, hoặc phải tạo cho sản phẩm một đặc tính riêng mà bạn có thể dồn
sức phát triển. Nếu không có ý tưởng hoặc đặc tính riêng đó, bạn nên bán sản
phẩm ở giá thấp, rất thấp. Các đặc tính vốn “không bình đẳng”.
Mức độ quan trọng của các đặc tính khác nhau tùy theo từng đối tượng
khách hàng. Hiểu được điều này để bạn nỗ lực tìm ra đặc tính quan trọng nhất của
sản phẩm.
Ngăn ngừa sâu răng là đặc tính quan trọng nhất của kem đánh răng.
Đây là một đặc tính cần thiết và xứng đáng để bạn tạo dựng cho sản phẩm của
mình. Nhưng quy luật Độc quyền đã chỉ ra rằng khi một
đặc tính đã bị đối thủ cạnh tranh sử dụng thành công, thì đặc tính đó không còn
là của bạn. Bạn phải tìm một đặc tính khác, dù kém hấp dẫn hơn và chấp nhận thị
phần nhỏ hơn trong chủng loại sản phẩm này. Lúc này, nhiệm vụ của bạn trở nên
khó khăn hơn khi bạn phải tìm mọi cách để tăng thị phần bằng cách tăng cường giá
trị cho đặc tính mới này.
Trong nhiều năm sản phẩm của IBM đã
thống trị thị trường máy tính với thuộc
tính “big” và “powerful”.
Những công ty nào cố gắng giành giật hai đặc tính đó đều không thành
công. RCA, GE, UNIVAC, Burroughs, Honeywell, NCR, và Control
Data đã tốn rất nhiều chi phí vào máy tính trung tâm. Sau
đó Armonk – một công ty mới nổi ở Boston nghĩ
đến đặc tính ngược lại: “small”, và thế là máy tính mini ra
đời. Các công ty lớn kia đã cười nhạo Armonk vì
họ nghĩ rằng các công ty Mỹchỉ thích máy tính “big”
và “powerful”. Ngày nay máy tính
“nhỏ” đã chiếm một thị phần lớn đến mức không ngờ
đến.
Có một công ty không bao giờ cười nhạo những đặc tính mới và đối lập
với sản phẩm của mình. Đó là Gillette – thương
hiệu dao cạo râu hàng đầu thế
giới. Gillette thống trị thị trường nhờ mặt
hàng dao cạo công nghệ cao và hộp dao cạo cartridge. Khi một
công ty mới nổi ở Pháp phát hiện ra thuộc tính
đối lập với sản phẩm của Gillette và dựa vào
đó, tung ra loại dao cạo “chỉ sử dụng một lần”,
Gillette lẽ ra đã có thể cười nhạo và tiến hành các nghiên cứu
để chứng minh rằng đàn ông Mỹ thích loại dao cạo nặng, đắt tiền, công nghệ cao,
v.v. như thế nào.
Nhưng, họ đã không làm thế.
Thay vì vậy, Gillette nhảy vào thị
trường với sản phẩm dao cạo sử dụng một lần của chính mình, mang
tên Good News. Với chiến dịch quảng cáo quy mô và tốn
kém, Gillette đã chiến thắng trong chủng loại
sản phẩm mới này. Ngày nay dao cạo Gillette Good
News thống lĩnh thị trường dao cạo dùng một lần, và loại sản
phẩm dùng một lần này thì đang tiến đến thống trị ngành dao cạo. Kinh nghiệm từ
câu chuyện của Gillette: không vội vàng khi dự đoán quy mô thị
phần của một sản phẩm có các đặc tính mới.
Burger King đã không thành công khi cố giành
giật đặc tính “fast” từ tay McDonald‟s. Nếu quay ngược lại
thời gian, Burger King nên làm gì? Sử dụng đặc
tính đối lập ư? Đặc tính hoàn toàn ngược lại của “fast” là
“slow” – một đặc tính không thích hợp với thức ăn nhanh
(fastfood).
Chỉ cần đến bất kỳ cửa hàng McDonald‟s nào, bạn cũng có thể nhìn
thấy một đặc tính khác mà McDonald‟s đang sở hữu: trẻ em. Cửa hàng McDonald‟s
quả là nơi mà trẻ em lôi kéo bố mẹ đến; những chiếc ghế xích đu mà McDonald‟s
bày ở cửa hàng đã chứng minh điều đó. Đây cũng là một minh họa cực kỳ rõ ràng
cuộc chiến ngày nào giữa Coke và Pepsi. Nếu McDonald‟s đã hướng vào đối tượng
trẻ em, thì Burger King có cơ hội định vị họ là người “phục vụ cho nhóm khách
hàng trưởng thành”, trong đó gồm cả những đứa trẻ không muốn bị xem là trẻ con.
Nhóm khách hàng này gồm tất cả những người trên 10 tuổi. Quả là một thị trường
không nhỏ.
Để chinh phục được thị trường tiềm năng này, Burger King cần áp
dụng quy luật Hy sinh – nhường tất cả các khách hàng
nhỏ tuổi cho McDonald‟s. Và để đưa ý tưởng vào tâm trí khách hàng, Burger King
sẽ cần một từ đại diện cho đặc tính mà họ tìm ra. Từ đó có thể là “người trưởng
thành”. Trẻ em thưởng thức hương vị hamburger của McDonalds, còn người trưởng
thành thưởng thức hương vị thịt nướng của Burger King. Rõ ràng đây là một sự
phân chia thị phần vô cùng hợp lý và hiệu quả.
Theo nội dung của quy luật Độc quyền, bạn không thể sử dụng
chung “từ đại diện”, hay dùng chung thương hiệu mà đối thủ
cạnh tranh đang sở hữu. Bạn phải tìm một từ đại diện riêng thể hiện những đặc
tính khác cho sản phẩm của mình. Có nhiều công ty đi sau đã tập trung nỗ lực để
bắt chước công ty dẫn đầu.
Theo quan điểm của những công ty này: “Những công ty
đứng đầu biết phải làm gì cho hiệu quả, vì thế chúng ta chỉ việc hành động tương
tự như họ”. Hướng suy nghĩ này không phải lúc nào cũng chính xác.

Cách hiệu quả nhất là bạn hãy tìm cho sản phẩm của
mình một đặc tính đối lập với sản phẩm của đối thủ cạnh tranh, cho phép bạn
chống lại đối thủ.
Coca-Cola là thương hiệu đến sớm nhất và đã trở
thành sự lựa chọn của những người lớn
tuổi. Pepsi đã thành công khi định vị thương
hiệu của mình là sự lựa chọn của thế hệ trẻ.
Khi Crest đã sở hữu
từ “sâu răng”, các hãng kem đánh răng khác đã tránh từ này,
thay vào đó, họ nhấn mạnh vào các đặc tính khác như hương vị, tác dụng làm trắng
răng, bảo vệ hơi thở,...
Marketing là cuộc chiến về ý tưởng. Vì thế nếu muốn thành công, bạn
phải có ý tưởng, hoặc phải tạo cho sản phẩm một đặc tính riêng mà bạn có thể dồn
sức phát triển. Nếu không có ý tưởng hoặc đặc tính riêng đó, bạn nên bán sản
phẩm ở giá thấp, rất thấp. Các đặc tính vốn “không bình đẳng”.
Mức độ quan trọng của các đặc tính khác nhau tùy theo từng đối tượng
khách hàng. Hiểu được điều này để bạn nỗ lực tìm ra đặc tính quan trọng nhất của
sản phẩm.
Ngăn ngừa sâu răng là đặc tính quan trọng nhất của kem đánh răng.
Đây là một đặc tính cần thiết và xứng đáng để bạn tạo dựng cho sản phẩm của
mình. Nhưng quy luật Độc quyền đã chỉ ra rằng khi một
đặc tính đã bị đối thủ cạnh tranh sử dụng thành công, thì đặc tính đó không còn
là của bạn. Bạn phải tìm một đặc tính khác, dù kém hấp dẫn hơn và chấp nhận thị
phần nhỏ hơn trong chủng loại sản phẩm này. Lúc này, nhiệm vụ của bạn trở nên
khó khăn hơn khi bạn phải tìm mọi cách để tăng thị phần bằng cách tăng cường giá
trị cho đặc tính mới này.
Trong nhiều năm sản phẩm của IBM đã
thống trị thị trường máy tính với thuộc
tính “big” và “powerful”.
Những công ty nào cố gắng giành giật hai đặc tính đó đều không thành
công. RCA, GE, UNIVAC, Burroughs, Honeywell, NCR, và Control
Data đã tốn rất nhiều chi phí vào máy tính trung tâm. Sau
đó Armonk – một công ty mới nổi ở Boston nghĩ
đến đặc tính ngược lại: “small”, và thế là máy tính mini ra
đời. Các công ty lớn kia đã cười nhạo Armonk vì
họ nghĩ rằng các công ty Mỹchỉ thích máy tính “big”
và “powerful”. Ngày nay máy tính
“nhỏ” đã chiếm một thị phần lớn đến mức không ngờ
đến.
Có một công ty không bao giờ cười nhạo những đặc tính mới và đối lập
với sản phẩm của mình. Đó là Gillette – thương
hiệu dao cạo râu hàng đầu thế
giới. Gillette thống trị thị trường nhờ mặt
hàng dao cạo công nghệ cao và hộp dao cạo cartridge. Khi một
công ty mới nổi ở Pháp phát hiện ra thuộc tính
đối lập với sản phẩm của Gillette và dựa vào
đó, tung ra loại dao cạo “chỉ sử dụng một lần”,
Gillette lẽ ra đã có thể cười nhạo và tiến hành các nghiên cứu
để chứng minh rằng đàn ông Mỹ thích loại dao cạo nặng, đắt tiền, công nghệ cao,
v.v. như thế nào.
Nhưng, họ đã không làm thế.
Thay vì vậy, Gillette nhảy vào thị
trường với sản phẩm dao cạo sử dụng một lần của chính mình, mang
tên Good News. Với chiến dịch quảng cáo quy mô và tốn
kém, Gillette đã chiến thắng trong chủng loại
sản phẩm mới này. Ngày nay dao cạo Gillette Good
News thống lĩnh thị trường dao cạo dùng một lần, và loại sản
phẩm dùng một lần này thì đang tiến đến thống trị ngành dao cạo. Kinh nghiệm từ
câu chuyện của Gillette: không vội vàng khi dự đoán quy mô thị
phần của một sản phẩm có các đặc tính mới.
Burger King đã không thành công khi cố giành
giật đặc tính “fast” từ tay McDonald‟s. Nếu quay ngược lại
thời gian, Burger King nên làm gì? Sử dụng đặc
tính đối lập ư? Đặc tính hoàn toàn ngược lại của “fast” là
“slow” – một đặc tính không thích hợp với thức ăn nhanh
(fastfood).
Chỉ cần đến bất kỳ cửa hàng McDonald‟s nào, bạn cũng có thể nhìn
thấy một đặc tính khác mà McDonald‟s đang sở hữu: trẻ em. Cửa hàng McDonald‟s
quả là nơi mà trẻ em lôi kéo bố mẹ đến; những chiếc ghế xích đu mà McDonald‟s
bày ở cửa hàng đã chứng minh điều đó. Đây cũng là một minh họa cực kỳ rõ ràng
cuộc chiến ngày nào giữa Coke và Pepsi. Nếu McDonald‟s đã hướng vào đối tượng
trẻ em, thì Burger King có cơ hội định vị họ là người “phục vụ cho nhóm khách
hàng trưởng thành”, trong đó gồm cả những đứa trẻ không muốn bị xem là trẻ con.
Nhóm khách hàng này gồm tất cả những người trên 10 tuổi. Quả là một thị trường
không nhỏ.
Để chinh phục được thị trường tiềm năng này, Burger King cần áp
dụng quy luật Hy sinh – nhường tất cả các khách hàng
nhỏ tuổi cho McDonald‟s. Và để đưa ý tưởng vào tâm trí khách hàng, Burger King
sẽ cần một từ đại diện cho đặc tính mà họ tìm ra. Từ đó có thể là “người trưởng
thành”. Trẻ em thưởng thức hương vị hamburger của McDonalds, còn người trưởng
thành thưởng thức hương vị thịt nướng của Burger King. Rõ ràng đây là một sự
phân chia thị phần vô cùng hợp lý và hiệu quả.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét